Bán Tiên

Chương 564: Tộc trưởng Hải tộc (1)




Thuyền cập bờ, trở lại Ảo Vọng, Bàng Thành Khâu và cả xe ngựa vẫn còn đang

chờ đợi bên bờ.

Cổ Thanh Chiếu giao Thanh Nha cho Bàng Thành Khâu, để cho gã đưa về Kinh

Hồng điện an dưỡng trước, còn bà ta thì đi chung một chiếc xe ngựa với ba

người Dữu Khánh đến Bích Hải Thuyền Hành.

Thương hội quy mô to lớn như Bích Hải Thuyền Hành có thể nói việc buôn bán

trải rộng khắp các nơi, ở các trụ sở trọng yếu đều có chi nhánh ngân hàng, tại

địa điểm như Ảo Vọng này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Dữu Khánh là không muốn kéo dài thêm một giây một phút nào, sợ đêm dài

lắm mộng, vội vã kéo Cổ Thanh Chiếu trước tiên chạy đi xử lý chấm dứt khoản

nợ hai trăm triệu.

Mặc dù hai trăm triệu vẫn không thỏa mãn được mong muốn giải quyết nợ nần

của hắn, nhưng cũng có thể xóa bỏ được gánh nặng nợ nần lớn nhất.

Sau khi tìm đến Bích Hải Thuyền Hành, thủ tục chuyển khoản nợ này sang cho

Thanh Nha thực hiện rất thuận lợi, đã có Kinh Hồng điện đứng ra đảm lãnh,

Bích Hải Thuyền Hành không có gì không hài lòng.

Ra khỏi Thuyền hành, sư huynh đệ Dữu Khánh có thể nói thở phào ra một hơi

nhẹ nhõm, lỗ thủng phía bên Diệp Điểm Điểm nếu không bịt được thì vẫn có

thể lấy Tiên đào thụ để đền bù, phái bên Bích Hải Thuyền Hành thì không được,

nếu không trả tiền người ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Sau đó ba người lại cùng theo Cổ Thanh Chiếu trở về Kinh Hồng điện, tờ giấy

mượn nợ hai mươi triệu hắn viết đưa cho Thanh Nha cần được trả lại.

Sau khi lấy ra tờ giấy mượn nợ, Cổ Thanh Chiếu phe phẩy quạt tròn lại không

vội đưa trả cho hắn, cười tủm tỉm nói: “Viết thêm mấy chữ, biến giấy nợ thành

tờ rác thải rồi để lại cho ta, ta cho ngươi một trăm vạn lượng.”

Sư huynh đệ ba người quay mặt nhìn nhau, một tờ giấy nợ làm thành rác thải

đổi được một trăm vạn lượng?

Dữu Khánh suy nghĩ thấy không ổn, đưa tay chụp lấy tờ giấy nợ.

Cổ Thanh Chiếu vung quạt tròn ngăn cản lại, tăng giá: “Hai trăm vạn!”

Dữu Khánh trực tiếp gạt quạt tròn sang một bên, đưa tay chụp tờ giấy nợ về,

kiểm tra xác nhận xem có đúng là giấy nợ mình viết hay không.

Cổ Thanh Chiếu hỏi tiếp: “Ngươi muốn bao nhiêu?”

Đã xác nhận được chính là giấy nợ của mình, Dữu Khánh nghiêm chỉnh nói:

“Đại trượng phu có việc nên làm, có việc không nên làm, ta không kiếm loại

tiền này.”

Nói xong liền trực tiếp xé vụn giấy nợ, sau đó lại chà xát nó thành bột mịn..

Nhìn tờ giấy nợ biến thành bụi bặm, Cổ Thanh Chiếu vẻ mặt không nói nên lời,

và cũng có điểm luyến tiếc, dù sao đó cũng là bản độc nhất, muốn nói gì đó rồi

lại thôi, nhưng mà không có cách nào, chuyện thanh toán nợ nần là do Can

nương quyết định, trả lại giấy nợ là việc phải làm, bà ta cũng không thể ép buộc.

“Lão bản nương, tạm biệt!” Dữu Khánh chắp tay chào, khiến cho Thanh Nha

biến thành như vậy, còn tiếp tục đảo qua đảo lại tại trước mặt Thanh Nha thì có

vẻ hơi bị kiêu ngọa, bọn hắn không dám ở lâu, lập tức chào rồi rời đi.

Sau khi ba người đi ra khỏi Kinh Hồng điện, Nam Trúc nhịn không được nhéo

nhéo khuôn mặt mập mạp của mình, “Lão Thập Ngũ, hai trăm vạn lượng a,

chưa nói chuyện, trao đổi gì cả làm sao biết được là có vấn đề hay không chứ?”

Mục Ngạo Thiết toát ra một câu, “Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?”

Dữu Khánh: “Lão Cửu nói đúng, lão Thất ngươi phải sửa đổi tật xấu thấy tiền

sáng mắt đó đi, dùng cái mông để suy nghĩ cũng biết một tờ giấy nợ đã trở

thành rác thải không có khả năng đáng giá hai trăm vạn lượng, Kinh Hồng điện

có tiền đến mấy cũng không khả năng chơi đùa như vậy. Vàng bạc từ bầu trời

rớt xuống, tự ngươi sờ đầu mà suy nghĩ đi, có chuyện tốt như vậy sao? Khẳng

định có bẫy chờ chúng ta, tránh đi mới là hành động sáng suốt.”

Nam Trúc suy nghĩ cũng phải, tuy nhiên vẫn cất lời cảm khái, “Một chuyến tay

không, uổng công bị tra tấn một trận, bận rộn một chuyến.”

Dữu Khánh cũng có cảm giác này, nhưng vẫn cất lời trấn an: “Dù sao cũng đã

kiếm được hai trăm triệu, bớt đi áp lực mười triệu hàng năm.”

Nam Trúc cười ha hả: “Mười triệu một năm phía bên Diệp Điểm Điểm thì sao

chứ? Bớt đi mười triệu hay nhiều hơn mười triệu, đối với loại người không có

con đường kiếm tiền như chúng ta mà nói, gánh chịu áp lực như vậy có khác

biệt gì sao? Sang năm chúng ta đi đâu kiếm tiền trả cho Diệp Điểm Điểm chứ?”

Với lời nói này, cả ba người đều không hé răng nữa.

Chuyện nơi này, xem như đã đến hồi kết thúc, ba người cũng không có dự định

ở lại lâu hơn, đã khiến cho Thanh Nha biến thành như vậy, lại làm cho Long

Hành Vân chịu đủ sỉ nhục, quỷ mới biết được hai người đó có thủ tín hay

không. Ở mức độ nào đó, Ảo Vọng xem như là địa bàn của người ta, tiếp tục ở

lại nơi đây thực sự là trong lòng bọn hắn có cảm giác không yên, tự nhiên muốn

nhân dịp này nhanh chóng rời đi, nhanh chóng chạy trở về U Giác Phụ mới có

thể an tâm.

Khi trở lại nhà của Hồ Vưu Lệ thì Hồ Vưu Lệ vẫn còn chưa trở về.

Dữu Khánh nhân cơ hội này lợi dụng “Đầu To” lần nữa liên lạc với phía bên

Liễu Phiêu Phiêu, hỏi xem nàng ta có tra ra được thân phận của vị “Can nương”

kia hay không.

Hành trình Ảo Vọng này cũng không phải là không có chút thu hoạch nào, từ

sau khi “Đầu To” được Minh tăng làm phép, nó đã có thể nghe hiểu tiếng người,

còn có thể biết chữ, làm việc cũng có trí tuệ, đúng lúc giải quyết được vấn đề

liên hệ không thuận tiện giữa hắn và Liễu Phiêu Phiêu, biết được làm cách nào

để lén lút tiếp cận Liễu Phiêu Phiêu, hơn nữa kích thước nó nhỏ bé không dễ

dàng bị phát hiện, có thể sử dụng như là người mang tin tức.

Sư huynh đệ ba người đã định giá lại “Đầu To”, nếu thật sự phải bán ra, hẳn là

có thể bán được với giá rất cao.

Đương nhiên, hiện tại bọn họ cũng không có dự định bán đi, dù sao cũng đã

nuôi dưỡng quen thuộc rồi, sử dụng rất thuận lợi, chỉ coi như đó là một kế

hoạch định sẵn khi không còn cách nào khác.

Khi “Đầu To” trở về, nó cũng mang về lời phản hồi của Liễu Phiêu Phiêu, nói là

bọn hắn đi Minh Hải, nàng ta căn bản không có cách nào triển khai hành động

tại trên Minh Hải.

Dữu Khánh lại cung cấp một manh mối khác cho cấp nàng ta, lúc trước là Cổ

Thanh Chiếu đi liên hệ với vị Can nương kia, có thể thuận theo đường dây này

để tra xét thử xem.

Bên trong đình đài lầu các nơi cao nhất của Trấn Hải ty, Chưởng lệnh Chu Hiên

đang tiếp khách, Tề Đa Lai bước nhanh tới âm thầm chờ đợi ở bên cạnh, không

phải là việc gì gấp nên không dám quấy nhiễu.

Đợi sau khi đưa tiễn khách rời đi, Tề Đa Lai mới tiến đến bên cạnh Chu Hiên

bẩm báo, “Nhóm ba người Thám Hoa lang kia đã trở về rồi, trông hoàn toàn

bình thường, không chút tổn hại nào. Ngược lại thì Thanh Nha bị gãy tứ chi,

nằm tại Kinh Hồng điện dưỡng thương. Còn có, khoản nợ mà vị Thám Hoa lang

kia thiếu nợ Bích Hải Thuyền Hành đã được chuyển lên đầu Thanh Nha, không

biết là có nghĩa gì. Ngoài ra, Long Hành Vân và Ngân Sơn Hà dường như đã rời

khỏi Ảo Vọng, phải đợi phía bên Tinh La đảo phản hồi xác nhận.”

Chu Hiên nghi hoặc xoay người hỏi, “Không phải ngươi nói là Thanh Nha và

Long Hành Vân cùng nhau đi mưu hại tên Thám Hoa lang đó sao? Tại sao lại

biến thành bản thân mình bị thương còn trả nợ giúp người ta nữa?”

Tề Đa Lai: “Lúc trước, khi gọi Thanh Nha tới đây dò hỏi thì hắn trả lời như thế,

bây giờ vẫn còn chưa làm rõ được tình hình.”

Chu Hiên: “Vậy ngươi lại gọi Thanh Nha tới hỏi tiếp đi.”

Tề Đa Lai lắc đầu, “Lúc này sợ rằng không dễ làm, đầu tiên là Thanh Nha di

chuyển không tiện, thứ nhì là chuyện lần này lại liên quan đến vị tiểu thư kia

của Lương gia. Cổ Thanh Chiếu đến Lương phủ, hình như là đi gặp vị tiểu thư

kia, sau khi Cổ Thanh Chiếu rời đi, vị tiểu thư kia của Lương gia cũng rời đi.

Ngài biết đó, chuyện gì khác đều dễ nói, nhưng hễ có liên quan đến Lương gia,

có đánh chết Thanh Nha cũng sẽ không thổ lộ một chữ nào, mà chuyện liên

quan đến Lương gia thì chúng ta cũng không tiện ép hỏi.

Tuy nhiên, có một điểm có thể đoán được, Long Hành Vân và Ngân Sơn Hà

chắc hẳn biết rõ chuyện gì xảy ra, về sau Xích Lan các hẳn cũng sẽ biết tình

hình, nếu muốn biết đã xảy ra chuyện gì, không ngại hỏi thăm Xích Lan các

một chút.”

Chu Hiên trầm mặc suy nghĩ một hồi, sau đó mới chậm rãi nói: “Chúng ta chỉ

cần chú ý quan tâm tới chuyện này, cò nlại thì quên đi. Rời khỏi Ảo Vọng, rời

khỏi Minh Hải, có một số việc chúng ta không nên nhúng tay vào, có muốn hỏi

Xích Lan các cùng Lương gia hay không, hay là có muốn bắt ba tên gia hỏa liên

lụy với Minh tự để ép hỏi hay không, giao cho Thiên Lưu sơn quyết định đi.

Chúng ta chỉ cần báo cáo lại tình hình một cách trung thực là được.”

Tề Đa Lai nghe vậy thì gật đầu, “Cũng được, nhiều một chuyện không bằng bớt

một chuyện.”