Một tiếng gọi này tức thì khiến cho thân thể Hướng Chân run lên, giống như bị
đánh thức tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.
Gã ta đang dùng ý chí cường đại của mình để kháng cự cơn ngứa, bây giờ vừa
phân tâm, cảm giác ngứa ngáy thực sự khiến gã ta như muốn điên cuồng, ngứa
đến mức thân thể đều phải muốn rách, linh hồn như bị nấu chín sắp bỏ nhục
thân mà đi.
Gã ta trước tiên nhìn về phía mấy người Dữu Khánh, kết quả nhận thấy mấy
người này có ý chí thực sự kiên cường.
Ngay cả mấy tên co được dãn được này cũng có thể chịu đựng, có lý nào mình
lại không nhịn được, gã ta hít sâu một hơi, lần nữa cưỡng ép ngưng tụ lại ý chí
gần như đã tán loạn của mình, đối mặt với cục diện lúc này.
Gã ta cũng là người ở một bên lắng nghe kế hoạch của Dữu Khánh, nhìn thấy đã
đến địa điểm mục tiêu, tự nhiên liền hiểu lúc này cần làm việc gì.
Sư huynh đệ ba người đều nhận ra được Hướng Chân đang cố gắng chịu đựng,
muốn không nhận ra được cũng khó, khuôn mặt đầy điểm đỏ đó, chỉ cần không
mù đều có thể nhìn thấy, đều không ngờ được Hướng Chân lại có thể chịu đựng
lâu như vậy, đem so sánh, gã ta chịu đựng tốt hơn nhiều so với Trì Bích Dao
cảnh giới Cao Huyền kia.
Nhưng hiện tại không phải thời điểm để có thể quan tâm đến điều này, bọn hắn
lần lượt bị ném xuống bên hồ.
Phượng A Đao một tay ôm một đống đồ vật, một tay nắm tay lại đặt lên ngực,
thể hiện cảm tạ đối với mấy con Phệ Linh hào cùng hạ xuống, nói: “Cảm tạ các
vị đã đưa đi, đến nơi này là được rồi, việc còn lại, đích thân Đại thánh sẽ xử lý,
các vị về trước đi.”
Khi Phượng A Đao nói ra những lời này ra, đám người Dữu Khánh lập tức căng
thẳng, trong nháy mắt liền tiến vào trạng thái vận sức chờ hành động, chuẩn bị
sẵn sàng chiến đấu.
Một con Phệ Linh hào dẫn đường lập tức kêu gọi đồng bạn, “Được rồi, chúng ta
trở về trước đi.”
Nó làm ra vẻ mình là đại ca, vẫy cánh dẫn đầu bay lên không, lập tức mang theo
một tốp Phệ Linh hào cùng theo bay đi, quay về phương hướng sào huyệt.
“Cái này…” Nam Trúc có phần không thể tin nổi, chỉ về phía những bóng dáng
bay đi xa, rồi lại chỉ vào nhóm người mình, “Cứ như vậy liền bỏ đi?”
Phượng A Đao và Dữu Khánh quay mặt nhìn nhau, cũng khó có thể tin nổi, vốn
tưởng rằng đến nơi này tránh không được sẽ có một trận chém giết, ai ngờ chỉ
tùy tiện nói một câu đã thực sự đuổi đi được nhóm Phệ Linh hào đó. Đám Phệ
Linh hào này quá dễ nói chuyện a, hay nói đúng hơn là quá dễ lừa gạt, làm cho
mấy người bọn hắn đến từ Nhân gian có cảm giác không chân thực.
Mục Ngạo Thiết cũng hỏi, “Chúng ta xem như đã thoát khốn rồi sao?”
Mấy người quay qua quay lại, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, tất cả đều không
ngờ có thể hoàn thành một cuộc đào tẩu thuận lợi như thế.
“Không biết có phải thật sự đã thoát nạn rồi hay không, ít nhất tạm thời đã trốn
thoát được. Mọi người còn chần chừ gì nữa, chạy nhanh đi.” Dữu Khánh nhắc
nhở một câu, sau đó nhanh chóng lấy lại bội kiếm của mình ở trong tay Phượng
A Đao, đeo lại bên eo.
Nghe lời nhắc nhở, mấy người chợt như ong vỡ tổ, dồn dập lấy lại bội kiếm của
mình, Nam Trúc không quên “Củ cải trắng” cuộn thành một đống kia.
Hướng Chân đeo đại kiếm của mình lên lưng xong, xoay người lại nói một câu,
“Ta lưu lại đoạn hậu cho các ngươi.”
Cái quỷ gì vậy? Đang xoay tìm xem nên trốn theo hướng nào, Dữu Khánh quay
đầu lại nói: “Nói nhảm gì vậy, không cần ngươi phải đoạn hậu, thực lực của
ngươi cũng không đoạn hậu được, ở lại chỉ chết vô ích.”
Hướng Chân vẻ mặt khó khăn, lắc đầu nói: “Ý chí của ta không đủ kiên định,
không bằng các ngươi. Ta không kiềm chế nổi cơn ngứa, đã sắp không nhịn
được nữa. Ta biết mình trốn không thoát, đi theo các ngươi chỉ sẽ trở thành gánh
nặng. Đừng lo lắng cho ta, các ngươi đi mau đi.”
Những ai đã nhìn thấy kết quả của Trì Bích Dao đều biết rõ ý của gã ta là gì,
đây là đã muốn chết rồi. Lúc trước Trì Bích Dao lao về phía đám quái vật đó,
chẳng phải là chịu không nổi nên có ý muốn chết sao.
Dữu Khánh bước nhanh đến trước mặt gã ta, “Chỉ cần chúng ta có thể tin tưởng
lẫn nhau, loại chuyện này không có gì ghê gớm, ta có cách giúp ngươi nhịn
được.”
Trong mắt Hướng Chân tức thì lộ ra vẻ mong đợi, lẽ nào mấy tên này có thể
nhịn được là bởi vì có bí quyết gì hay sao?
Dữu Khánh nhấc tay vuốt mạnh chút ria mép của mình, nói: “Lúc trước đám
người Bặc Tang Tang truy giết chúng ta, ngươi từng cứu mạng chúng ta, bây giờ
hai bên không thiếu nợ nhau nữa rồi.”
Dứt lời hắn đột nhiên xuất thủ, giống như đánh lén ra tay điểm huyệt Hướng
Chân, liên tục mấy chỉ, trực tiếp khiến Hướng Chân hôn mê bất tỉnh, một tay
ôm vào trong người, “Bây giờ không cần sợ ngứa nữa nha, ngứa bao nhiêu
ngươi cũng có thể nhịn được.”
Tiếp đó, hắn quay đầu lại nói với Phượng A Đao: “Phượng huynh, lúc trước
mấy người chúng ta không phải bị Phượng Tàng Sơn đả thương, thì bị quái vật
trông coi đả thương, cần có chút thời gian khôi phục, tạm thời làm phiền ngươi
cõng hắn vậy.”
“Được.” Phượng A Đao lập tức đồng ý.
Với gã ta mà nói, chuyện này không đáng kể chút nào, dễ dàng hơn cả vạn lần
so với hành trình suốt đường run sợ lúc trước, gã ta trực tiếp đưa tay nhận lấy
người cõng lên lưng.
“Đi về phía bên kia đi, mọi người nỗ lực đừng để lưu lại dấu vết gì.” Dữu
Khánh chỉ về một phương hướng và dặn dò, rồi dẫn theo mọi người nhanh
chóng nhảy lên xông vào trong rừng rậm, khẩn cấp chạy trốn.
Hiện tại, việc bọn hắn cần làm chính là chạy được càng xa càng tốt trước khi bị
đám Phệ Linh hào phát hiện ra bọn hắn đã bỏ chạy, khi đó khả năng đuổi theo
kịp bọn hắn sẽ càng ít…
Nơi ban công trên thạch trụ trong không gian dưới lòng đất, Phượng Tàng Sơn
đi ra, đứng ở trên ban công quan sát khắp nơi, không thấy kẻ canh gác, không
nhìn thấy Phượng A Đao cũng không nhìn thấy mấy tù nhân bị giam giữ, gã
bỗng thấy quái lạ.
Không phải đã bỏ chạy rồi chứ? Trong đầu gã ta vô thức lóe lên ý nghĩ này, sau
đó lại bị chính gã ta phủ quyết, không có khả năng đã chạy thoát.
Hắc hồ lô vẫn còn tại trên eo gã ta, cũng là bởi vì cái Hắc hồ lô này mà gã ta lại
đến đây lần nữa. Lúc trước gã ta ôm hắc hồ lô nghiên cứu một hồi lâu, nhưng
không biết được diệu dụng của bảo vật này nằm ở đâu, gã ta tới đây là định ép
Nam Trúc phải bộc lộ, nào ngờ lúc này không thấy bóng người nào.
Giống như Dữu Khánh đã nói trước khi đào tẩu, chỉ cần có người đến đây,
chuyện bọn hắn bỏ chạy sẽ lập tức bị bại lộ.
Quả nhiên, ánh mắt Phượng Tàng Sơn rất nhanh liền khóa chặt vết máu đỏ
loang lổ trong ao nước màu xanh ngọc kia, gã ta hơi cảm thấy kinh hãi, lần nữa
đảo mắt nhìn xung quanh, rất nhanh lại phát hiện thấy dưới mặt nước một nơi
bên bờ ao có thứ gì đó, gã ta lập tức bay đến, hạ xuống bên bờ nhìn xem, đó
chính là thi thể của con quái vật bảo vệ chìm trong mặt nước bên bờ.
Làm sao có thể như vậy? Phượng Tàng Sơn cực kỳ hoảng sợ. Gã ta không thể
tưởng tượng nổi đám người Dữu Khánh làm thế nào có thể có giết chết được tên
bảo vệ này, gã lập tức gọi to, “Người đâu!”
Tiếp đó gã ta lại nhảy lên bay trở về trên ban công thạch trụ, rồi chạy ra ngoài
báo tin.
Không bao lâu sau, gã ta quay trở lại lần nữa, cùng đi theo là một đám Yêu tu,
còn có cả Tri Linh đại thánh bị kinh động.
Thi thể của kẻ bảo vệ nhanh chóng được trục vớt lên, sau khi kiểm tra xong,
một đám Yêu tu, kể cả Tri Linh đại thánh ở trong đó, đều không thể tin được
mấy tên tù nhân bị khống chế tu vi đó lại có thể giết chết được con Phệ Linh
hào cao giai này.
Tri Linh đại thánh lên tiếng ra lệnh, tình hình lập tức trở nên náo động, một
cuộc lục soát toàn diện là điều không thể tránh được.
Phượng Tàng Sơn đảo mắt nhìn không gian rộng lớn này, rồi ở tại bên cạnh Tri
Linh đại thánh hiến kế lên: “Đại thánh, bọn hắn cơ bản không có khả năng chạy
thoát, không chừng bọn hắn vẫn còn trốn ở nơi này, chờ đợi thời cơ hành động,
cảnh trước mắt có lẽ chỉ là cố ý bố nghi trận.”
Đôi mắt Tri Linh đại thánh lóe lên, một làn khí cơ hùng vĩ tràn ra từ trong cơ
thể, càn quét bốn phương tám hướng, theo hai tay y nhấc lên, những đống cát
xanh lam chồng chất, những vũng chất lỏng xanh ngọc hội tụ đều dồn dập từ từ
bay lên, và bắt đầu xoay chuyển theo động tác tay của y, vù vù, thanh thế quấy
nhiễu tạo ta một vùng mông lung hỗn độn, gió mạnh khiến cho nhiều kẻ ở bên
cạnh y gần như không thể đứng vững.
Một lúc lâu sau, tất cả ầm ầm rơi xuống, trong sóng khí kích động, Tri Linh đại
thánh chậm rãi nói: “Bọn hắn không có ở đây.”
Đúng vào lúc này, từ trong thông đạo phía sau có kẻ kéo tới một tên Yêu tu,
chính là kẻ đã dẫn đường cho đám người Dữu Khánh lúc trước. Người đến đẩy
gã ta tới trước mặt Tri Linh đại thánh, bẩm báo: “Đại thánh, bọn hắn đã chạy
thoát rồi, là chính hắn dẫn đi ra ngoài.”
Việc này, chỉ cần hơi chút điều tra, căn bản không thể giấu giếm được, khi đám
người Dữu Khánh đi ra ngoài có quá nhiều Yêu tu Phệ Linh hào nhìn thấy, vừa
bắt tay điều tra liền phát hiện đồng mưu, đưa tới.
Tri Linh đại thánh không thể tin được y vừa mới đích thân bắt người về, vừa
quay đầu đã để chạy thoát, y chất vấn: “Chuyện gì xảy ra?”
Tên Yêu tu bị chụp tới cực kỳ sợ hãi, vội vàng thuật lại chi tiết sự việc đã trải
qua.
Còn chưa nghe hết một nửa, Phượng Tàng Sơn đã sợ hãi rợn tóc gáy, gã ta có
nằm mơ cũng không ngờ tới Phượng A Đao lại phản bội mình, càng không ngờ
được mấy người Dữu Khánh lại chạy trốn bằng cách thức như vậy, đó đâu phải
là chạy trốn, rõ ràng là quang minh chính đại đi ra ngoài, thậm chí còn gọi cả
Phệ Linh hào tới hộ tống, vậy mà cũng làm được, quả thực là không thể tưởng
tượng nổi.
Gã ta hối hận không nên lưu Phượng A Đao lại nơi này.
Được biết chính là người của mình hộ tống tù nhân đi ra ngoài, Tri Linh đại
thánh cười hắc hắc ra tiếng, “Quả thực là chuyện lạ thiên cổ!”
Một chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng, y nổi giận như sấm sét, đánh ra một
chưởng, con Phệ Linh hào dẫn đường cho đám người Dữu Khánh lập tức bị vỗ
đập đầu chìm vào lồng ngực chết ngay tại chỗ, ngã xuống đất liền hiện ra
nguyên hình.
Đồng thời y cũng quay đầu lại giận dữ nhìn Phượng Tàng Sơn, “Người của
ngươi đã làm rất tốt. Ngươi không phải cố ý chứ?”
Phượng Tàng Sơn sợ hãi đến mức suýt chút nữa quỳ xuống, gã ta cuống quýt
biện giải, “Đại thánh, chuyện này rất kỳ quặc, cho dù Phượng A Đao phản bội
ta, cho dù có hắn hỗ trợ, cho dù áp sát đánh lén, với tu vi của Phượng A Đao và
dù có thêm bọn hắn liên thủ, có thể đả thương thủ vệ này đã là rất giỏi rồi, càng
không nói tới giết chết được hắn. Việc này khẳng định có vấn đề gì đó.”
Tri Linh đại thánh liếc nhìn thi thể thủ vệ, y tự nhiên biết rõ thực lực của tên thủ
vệ này, y cũng xem như biết được tu vi của đám người Dữu Khánh, đúng là lý
lẽ như vậy, thực lực chênh lệch quá lớn, lại thêm khả năng phòng ngự bẩm sinh
của lớp vảy giáp, thủ vệ này không có khả năng bị mấy tên đó giết chết, trừ khi
không gã không có bất kỳ phản kháng nào, để mặc bọn hắn giết chết.
Nhưng điều này không phải là lí do để y bỏ qua cho Phượng Tàng Sơn, y chưa
giết Phượng Tàng Sơn là bởi vì còn có tai họa ngầm chưa diệt trừ, giữ lại kẻ này
nói không chừng về sau còn có chút tác dụng.
Có thể tưởng tượng được diễn biến tiếp theo, Tri Linh đại thánh không có khả
năng để cho đám người Dữu Khánh dễ dàng chạy thoát, gần như toàn bộ Phệ
Linh hào trong sào huyệt đều được điều động, dốc hết toàn lực tìm kiếm khắp
nơi.
Bên hồ nơi đám người Dữu Khánh thoát thân đương nhiên cũng có một nhóm
đông nhanh chóng chạy đến lục soát, Phượng Tàng Sơn cũng bị sai khiến tới
đây làm việc…