Bán Tiên

Chương 1126: Gánh nặng làm mệt mỏi (1)




Nam Trúc cũng vỗ tay hoan nghênh sự quyết tâm của Thiên Vũ, mấy người

khác, kể cả Dữu Khánh ở trong đó, chẳng phải đều muốn tìm được Thiên tuyền

ư.

Cần tìm được Dã Tiên để xác nhận xem có thể rời khỏi được đây hay không là

chuyện rất quan trọng, nhưng dù sao cũng đã tiến vào nơi quỷ quái này, sẽ là

quá giả dối nếu như nói bọn hắn không có bất kỳ ý nghĩ nào về Thiên tuyền, rất

khó có người nào có thể chống lại sự cám dỗ đối với việc đạt được trường sinh

bất tử, Thiên Vũ không thể chống lại, bọn hắn không phải là thánh nhân nên

cũng khó thể cưỡng lại được. Đương nhiên, chưa nói tới sự cám dỗ về việc

trường sinh bất tử, ít nhất, bọn hắn cần phải dùng Thiên tuyền tẩy rửa thân thể

để giải quyết mối tai họa rất lớn ẩn chứa trong cơ thể.

Mục Ngạo Thiết đột nhiên hỏi một câu, “Tìm ở đâu?”

Y vừa hỏi ra câu này, mọi người lập tức im lặng, đúng vậy, đi đâu để tìm Thiên

tuyền đây, đi đâu để tìm Dã Tiên chứ?

Trời đất bao la, ở nơi lạ nước lạ cái, hoàn toàn không có manh mối.

Thiên Vũ dõi mắt mong đợi nhìn Dữu Khánh, rất mong chờ vào câu trả lời của

Dữu Khánh.

Đúng vào lúc này, một loạt tiếng “ầm ầm” chấn động vang lên, ngay cả ngọn

núi đá hình kim tự tháp dưới chân bọn hắn cũng có cảm giác chấn động, mấy

người nhìn tới, bọn hắn đứng ở nơi đây vẫn có thể nhìn thấy được bụi mù bùng

lên tại địa điểm đánh nhau phương xa.

Tình trạng này không giống như là cảnh đánh nhau của tu sĩ bình thường, sắc

mặt Thiên Vũ hơi biến đổi, “Có cả quái vật có thể đấu cùng Ô Ô.”

Lúc trước y đã chạy đi lén quan sát, nhìn thấy đánh nhau với đám quái vật chính

là người của Thiên Lưu sơn, đương nhiên cũng xác nhận được ai là người dẫn

đội, hơn nữa, y rất quen thuộc Ô Ô, thoáng nghe động tĩnh đánh nhau là có thể

nhận ra được có phải Ô Ô đang xuất thủ hay không.

Nam Trúc hỏi, “Là Nhị Động chủ của Thiên Lưu sơn sao?”

Thiên Vũ khẽ gật đầu, rồi quay đầu nói với mấy người: “Đứng tại khu vực lối

vào này quá dễ bị phát hiện, nếu diễn biến đánh nhau xảy ra chuyện ngoài dự

liệu, rất có thể sẽ chạy đến nơi đây, Chúng ta hãy tìm một nơi để tránh trước đi.”

Tự nhiên sẽ không có ai phản đối, mặc dù tu vi của mấy người đều đã được giải

phóng, nhưng Thiên Vũ vẫn vung tay áo cuốn lấy bọn hắn cùng đem đi. Sau khi

đưa bọn hắn bay qua vùng trũng của lòng chảo, y mới buông bọn hắn ra. Mọi

người cùng nhau luồn lách xuyên qua giữa rừng cây.

Cây cối ở đây xa xưa và to lớn, kích thước cây nào cây nấy đều phải mấy chục

người cầm tay nhau mới có thể ôm hết, và cũng ứng với câu châm ngôn kia, cây

nhỏ khó sống dưới bóng cây đại thụ, trên mặt đất chồng chất một tầng lá khô rất

dày, các loại xà trùng chuột kiến sinh sống ở trong đó diễn biến cuộc canh tranh

sinh tồn, ngoài ra còn có những loại chim bướm, tiểu thú mà bọn hắn chưa bao

giờ nhìn thấy ở thế giới bên ngoài.

Vẫn có thể mơ hồ nghe được tiếng đánh nhau từ phía xa truyền đến, nhưng

trong vùng rừng này lại có một trạng thái yên tĩnh khác, đặc biệt là những cột

nắng xuyên qua những tán cây rừng cao lớn từ trên cao chiếu xuống, tạo ra một

khung cảnh huyền ảo kỳ dị, một vẻ đẹp khác lạ cùng với bầu không khí trong

lành tươi mát thấm vào gan ruột, làm cho mọi người có cảm giác như đang đi

trong một không gian hư ảo, không chân thực.

Nam Trúc đột nhiên lướt đi, hạ xuống dưới mấy gốc cây, nhổ lên mấy loại cỏ và

cây nhỏ. Dữu Khánh nhìn mà đau răng, phát hiện thấy thói quen hám lợi của tên

mập chết tiệt này không thay đổi được, không cần biết mấy thứ đó có thể đụng

vào được hay không, cứ như vậy trực tiếp ra tay, không sợ có độc ư?

Sau khi lướt về bên cạnh mọi người, Nam Trúc hét lên: “Các ngươi nhìn này,

thực vật nơi này dường như không chứa tà khí.”

Thiên Vũ đang ở phía trước mở đường, nghe vậy liền quay đầu nhìn lại, nhìn

thấy một đám người đều đã dừng lại, đang kiểm tra những thực vật kia, y quay

trở lại, hỏi: “Không có tà khí là không bình thường sao?”

Vừa giựt đứt mấy đoạn thực vật và kiểm tra xong, Dữu Khánh lắc đầu, “Tam

động chủ có điều không biết, mấy nơi động phủ chúng ta đã đi qua đều giống

như Tiểu Vân gian vậy, tà khí xâm nhập vào hầu hết mỗi thân cây mỗi cọng cỏ

ở trong đó. Nơi này không bị tà khí xâm nhập, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy.”

Như là để xác định có phải đúng như thế hay không, hắn lướt đi bay lên trên đại

thụ, bẻ gãy một ít cành cây để kiểm tra. Những người khác cũng làm theo, mỗi

người đều đi kiểm tra các loại thực vật xung quanh, kết quả cuối cùng đã chứng

minh rằng các loài thực vật ở đây quả thực không ẩn chứa bất kỳ chút tà khí

nào.

Đối với kết quả này, Dữu Khánh không biết có phải mình nhìn lầm rồi hay

không, hắn cảm thấy Thiên Vũ dường như có phần hưng phấn, không biết y có

ý nghĩ gì.

Ném đoạn thực vật bị giựt đứt trong tay xuống, Thiên Vũ nhìn xung quanh một

vòng rồi cất lời cảm khái, “Tiên phủ này đầy đủ linh khí, không phải giới của

chúng ta có thể so. Đây là một nơi phúc địa để dựng dục thiên tài địa bảo. Hãy

nhìn xem nơi này, khắp nơi đều là thực vật đã sinh trưởng nghìn vạn năm, lại có

thêm linh khí dồi dào, e rằng cực kỳ dễ dàng thành tinh.”

Nam Trúc nhìn nhìn xung quanh, thể hiện tán đồng, “Đúng là phải cẩn thận, ở

bên ngoài khó gặp được Yêu tu mộc thuộc tính, ở tại nơi này có lẽ rất dễ dàng

nhìn thấy.”

Mục Ngạo Thiết cũng chen vào một câu, “Linh khí dồi dào như thế này, cây cỏ

tinh linh chỉ là thứ yếu, các loài động vật sẽ càng dễ dàng thành tinh hơn.”

Bản thân là Yêu tu, Thiên Vũ gật đầu nói: “Tu luyện một năm ở nơi này, ít nhất

có thể bằng với bên ngoài mười năm.”

Trong khi mấy người vừa đi vừa nói chuyện, Thiên Vũ đột nhiên phất tay ra

hiệu cho mọi người dừng lại. Mọi người đều sửng sốt, không phát hiện ra bất kỳ

điều gì bất thường, bọn hắn quay nhìn theo phương hướng y đang nhìn chằm

chằm, lúc này mới nhìn thấy mấy con quái điểu từng gặp lúc trước đang nằm

trên cành một cây đại thụ, chúng đã khép cánh lại, gần như không thể nhận ra.

Vì bị cành cây chằng chịt che chắn, bọn hắn nhất thời không thể nhìn rõ cụ thể

có bao nhiêu con, nhưng có thể xác định được rằng, bọn hắn đã bị đám quái vật

này theo dõi.

Đột nhiên có ba con quái vật giang rộng đôi cánh, nhảy ra khỏi cành cây, vẫy

cánh bay vọt đến, nối đuôi nhau đánh về phía Thiên Vũ.

Thiên Vũ không di chuyển, một luồng khí cơ hào hùng bùng phát ra từ trên

người y, cưỡng ép cố định ba con quái điểu dừng lại trong không trung, sau đó y

vung tay lên, ba con quái vật tức thì như bị đánh mạnh, miệng phun ra máu tươi,

nện xuống mặt đất.

Thấy bên ngoài thân thể ba con quái vật này không có tổn thương gì, Nam Trúc

tắc lưỡi cảm thán, “Xem ra lớp giáp vảy của con quái vật này có năng lực phòng

ngự không phải tầm thường.”

Trên cành cây đại thụ mà đám quái vật ẩn nấp lại có hơn mười bóng dáng nhảy

ra, nhanh chóng lao lên không trung.

“Cục… Cục… cục cục cục cục…”

Mọi người vốn tưởng rằng chúng nó bị Thiên Vũ làm cho sợ hãi bỏ chạy, nào

ngờ chúng lại dừng tại trong không trung đồng thời phát ra âm thanh gấp gáp,

những âm thanh này vang lên, tức thì khiến cho lòng người tâm phiền ý loạn,

lần này, tác động quấy nhiễu mạnh hơn hẳn so với một con đơn độc lần trước.

Âm thanh của loài quái vật này tựa hồ có ma lực quấy nhiễu tâm thần.

Thiên Vũ là Yêu tu, dường như có thể đọc hiểu được điều gì đó từ trong loại âm

thanh này, đột nhiên thay đổi sắc mặt, “Không tốt, chúng nó đang kêu gọi đồng

bạn.”