Hai người thoáng sửng sốt một chút, phát hiện thấy mình đã suy nghĩ nhiều, sau
một hồi cân nhắc, họ cũng cảm thấy có lý.
Tuy nhiên, hai người vẫn khó thể xua tan nghi ngờ.
Thời Giáp hoài nghi hỏi: “Huynh đệ, ngươi làm sao biết được đêm nay hắn sẽ bí
mật đi gặp mặt Long Hành Vân?”
Dữu Khánh giải thích: “Các ngươi cũng đã biết giữa ta và Long Hành Vân có
mâu thuẫn, với lực lượng của Long Hành Vân, nhiều năm như vậy vẫn không
làm gì được ta, nhiều lần xuất thủ đều bị ta tránh thoát, các ngươi cho rằng ta
dựa vào cái gì, lẽ nào ta có năng lực biết trước hay sao?”
Trong đầu hai người lóe lên cùng một ý nghĩ, Tô Bán Hứa kinh ngạc hỏi:
“Chẳng lẽ ngươi đã xếp đặt nội gián bên cạnh hắn sao?”
“Thông minh.” Dữu Khánh giơ ngón tay cái lên khen ngợi y một câu, rồi
nghiêm mặt nói: “Đây là chuyện tuyệt mật của ta, ta vốn không muốn nói cho
bất kỳ người ngoài nào biết, nhưng nhị vị tiên sinh đối xử với ta như thế, ta
cũng không thể để cho nhị vị tiên sinh hành động trong sự nghi ngờ. Mong rằng
giữ kín giúp ta. Nếu không, ta xem như phải chết rồi.”
Nhị vị tiên sinh tức thì bừng tỉnh hiểu ra, cũng rất kinh ngạc, không ngờ rằng
tên này vậy mà đã sớm cài được nội gián tại bên cạnh Long Hành Vân, việc này
quả thực rất xuất sắc, không biết khi vị Long đại thiếu đó biết được thì sẽ có
cảm giác gì.
Đương nhiên, hai người cũng có phần hưng phấn, là loại hưng phấn khi nỗ lực
của mình cuối cùng đã có đền đáp, không nghĩ tới đột nhiên lại nắm giữ được
một đại bí mật của tên này.
Hai người theo đó tiến vào trạng thái làm việc, Thời Giáp lập tức hỏi rõ hơn:
“Bọn họ định gặp mặt lúc nào, ở đâu?”
Lão ta nhất định cần phải biết rõ những điều này, hay nói cách khác, trước khi
động thủ lão ta cần thăm dò rõ ràng hoàn cảnh của địa điểm mục tiêu, bên phía
lão ta sẽ không hành động lỗ mãng khi chưa xác nhận trước được tình hình.
Đây cũng là điều mà Tô Bán Hứa muốn biết.
Dữu Khánh đưa ngón tay chỉ tới một phương hướng, “Ra khỏi khu vực trại, đi
về phía bắc, có một dòng sông, đi dọc theo sông lên khoảng ba mươi dặm có
một hẻm núi nhỏ chảy xuyên qua. Thông tin mật báo ta nhận được là, giờ Tý
đêm nay bọn họ sẽ bí mật gặp mặt tại đó, không biết định làm gì. Kỳ thực cũng
không cần biết bọn họ muốn làm gì, chỉ cần giải quyết lão ta trước khi bọn họ
gặp mặt là được. Làm xong lập tức rút lui, nhất quyết không thể để cho tình
hình trở nên phức tạp.”
Hai người âm thầm ghi nhớ thời gian và địa điểm, rồi nhịn không được lại nhìn
nhau một cái, hiển nhiên là mỗi người đều có lo lắng riêng.
Dữu Khánh nhìn thấy rõ phản ứng của hai người, tuy nhiên, hắn chẳng quan
tâm sự lo lắng của bọn họ, hỏi: “Chỉ là không biết nhị vị tiên sinh có đủ nhân
thủ hay không? Phía bên Trữ Bình Côn có mấy người, không biết thực lực như
thế nào. Không có nhân số và thực lực nhất định, e rằng sẽ không được a.”
Đây thực sự là một vấn đề, Tô Bán Hứa nói: “Thực thực của bốn tùy tùng bên ta
không tệ, coi như là tinh nhuệ giỏi giang. Không biết phía bên Thời huynh như
thế nào? Trong trường hợp không thể để cho Thiện trang chủ biết được, ngươi
có thể điều động được kiếm thị xuất thủ hay không? Hay là, Thời huynh định
đích thân xuất thủ?”
Việc đã đến nước này, y chắc chắn không thể hành động một mình, nếu đã thật
sự động thủ, y nhất định phải lôi kéo đối phương cùng tham gia vào.
Thời Giáp lạnh nhạt nói: “Về việc có nhân thủ tinh nhuệ giỏi giang hay không,
không cần Tô huynh phải lo lắng. Tại bộ tộc khác cũng có người của Quy Kiếm
sơn trang đến xem sự kiện Đại Hoang tự. Ta không đến mức không thể điều
động được một vài người của Quy Kiếm sơn trang đi hành động bí mật.”
Dữu Khánh: “Về việc điều động nhân thủ và hiệp đồng tác chiến, các ngươi tự
thương lượng với nhau, ta không hỏi đến. Ta chỉ cần tính mạng của Trữ Bình
Côn.”
Chỉ chốc lát sau, Tô Bán Hứa và Thời Giáp lần lượt vén rèm lên, ra khỏi trướng
bồng.
Sau đó Dữu Khánh cũng đi ra, hắn dùng ánh mắt ra hiệu cho Nam Trúc, thể
hiện đã có thể phát ra tín hiệu hành động rồi.
Nam Trúc hiểu ý cất bước tản bộ rồi chuồn đi.
Màn đêm từ từ buông xuống, các đống lửa bập bùng thỉnh thoảng bắn ra những
đốm lửa, gió giúp nó tung bay nhảy múa.
Dữu Khánh chắp tay sau lưng đứng trước một đống lửa, cảm nhận sóng nhiệt và
gió đêm mát lạnh, gió mát và sóng nhiệt cùng ùa vào trong ngực, cảm giác như
ôm một nữ tử uyển chuyển ở trong lòng cùng nhau nhảy múa, gió phớt qua gò
má như tóc lướt qua mặt, tà áo tung bay phất phới, đôi mắt trầm tư nhìn chằm
chằm ngọn lửa bốc lên hừng hực.
Bên ngoài ranh giới khu vực trại của Phượng tộc, xuất hiện một người đàn ông
đội nón trùm đầu, thân hình cao lớn, cả người được bao bọc kín đáo, chỉ lộ ra
đôi mắt.
“Làm phiền chuyển giao thư này cho Trữ Bình Côn Trữ tiên sinh làm khách tại
đây.” Người đến lấy ra một phong thư đưa cho bảo vệ, đồng thời cất lời nhờ
cây.
Bảo vệ nghi vấn, hỏi: “Ngươi là ai?”
Người đến: “Người của Xích Lan các, Trữ tiên sinh xem thư tự nhiên sẽ biết
được. Cảm tạ ngươi giúp đỡ.”
Dứt lời, gã hơi khom người chào, rồi không gừng lại chút nào nữa, xoay người
sải bước rời đi.
Khi đi đến một nơi vắng vẻ hẻo lánh, thừa dịp xung quanh không có ai chú ý
tới, người này nhanh chóng kéo tấm vải che thân ra, ném xuống, bộc lộ hình
dáng, không phải ai khác, chính là Mục Ngạo Thiết. Sau đó y đi vòng về lại gần
khu vực trại của Phượng tộc, theo dõi chằm chằm.
Trước đống lửa, Dữu Khánh ngước mắt lên, nhìn thấy bảo vệ đưa thư tới trướng
bồng của Trữ Bình Côn, đã hoàn thành được bước đầu tiên này, trong lòng hắn
yên tâm hơn một chút, rất sợ bảo vệ đưa thư đưa cho Phượng tộc để kiểm tra.
Hắn đang chú ý theo dõi diễn biến tình hình, nếu có bất kỳ sai lệch nào so với
kế hoạch, hắn sẽ xuất thủ can thiệp kịp thời, để đưa tình hình quay trở lại theo
kế hoạch đã định.
Nam Trúc rất nhanh liền xuất hiện tại bên cạnh hắn, nhỏ giọng thì thầm: “Thư
không có bị mở ra.”
Chẳng mấy chốc, bảo vệ lại ra khỏi lều của Trữ Bình Côn.
Bên trong lều, Trữ Bình Côn mở thư ra xem, sau khi xem xong lão ta cau mày
lẩm bẩm, “Giờ Tý gặp mặt, bí mật gặp nhau… Vị Long thiếu này muốn làm
gì?”
Sau một hồi đi qua đi lại suy nghĩ, nhiều lần đọc lại nội dung bức thư, lão ta
cảm thấy không thích hợp, có chuyện gì trực tiếp đến đây gặp mặt nói chuyện
riêng là được, lão ta đi đến đó gặp cũng được, cần gì phải chạy đi xa như vậy để
gặp mặt nói chuyện?
Hơn nữa, có thể trở thành người phụ trách kinh doanh buôn bán cho Vạn Hoa
bảo, lão ta cũng không phải là người lỗ mãng, trọng điểm là trong tình hình hiện
nay, lão ta không thể không cẩn thận, không dám tùy tiện đi ra ngoài.
Sau một phen suy nghĩ, lão ta vẫn cảm thấy hoài nghi, lập tức dặn dò người bên
cạnh: “Đi, đích thân ngươi đi một chuyến đến chỗ Long thiếu, hỏi xem hắn có
sai người đưa tin tới đây hay không.”